WeAreOne

sẽ nhớ mãi nhớ mãi khi chúng ta bên nhau ....
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
nhac
Latest topics
» SỬA MÁY TÍNH , MÁY IN, ĐỔ MỰC MÁY IN TẠI NHÀ HỒ CHÍ MINH
Wed Feb 29, 2012 4:49 pm by tuquynh

» Khai giảng lớp luyện thi N2 và N3 tại Trung tâm Nhật Ngữ Top Globis
Wed Feb 29, 2012 4:40 pm by tuquynh

» vietpon mua sản phẩm chất lượng, giá tốt.
Wed Oct 05, 2011 10:42 am by tuquynh

» Học tiếng Nhật - Top Globis
Wed Oct 05, 2011 10:31 am by tuquynh

» Học tiếng Nhật - Top Globis
Wed Aug 31, 2011 4:22 pm by tuquynh

» Biohazards May Be Speedily Detected By Biodegradable Napkin With Sensitive Nanofibers
Thu Aug 04, 2011 5:06 pm by Khách viếng thăm

» Antidepressant Drugs Nortriptiline
Thu Aug 04, 2011 1:10 am by Khách viếng thăm

» top fish oil
Wed Aug 03, 2011 9:47 pm by Khách viếng thăm

» fish oil salmon
Tue Aug 02, 2011 4:57 am by Khách viếng thăm

Top posters
vshamch0j
 
huy3nkut3
 
Admin
 
iloveyou_a4
 
kaka
 
thu_style[92]
 
bEckjp_s2_a4
 
ngockuyt_a4
 
chan_bo_doi
 
lovely_thienduong2_10
 
September 2018
MonTueWedThuFriSatSun
     12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
CalendarCalendar

Share | 
 

 Xin lỗi, em chỉ là con đĩ!

Go down 
Tác giảThông điệp
huy3nkut3
TreLon
TreLon
avatar

Tổng số bài gửi : 163
Points : 327
Reputation : 0
Join date : 12/05/2009
Age : 25
Đến từ : Hà đông

Bài gửiTiêu đề: Xin lỗi, em chỉ là con đĩ!   Mon May 25, 2009 12:38 pm

Nguyên tác: Bảo Thê, dịch giả: Trang Hạ
Nếu em là một cô gái trinh, tôi sẽ cưới em làm vợ. Nhưng xin lỗi, em chỉ là một con
đĩ!


Đại Bản thường chỉ Hạ Âu nói: “Mày nuôi con đĩ này, làm sao mà trông cứ như
gái trinh ấy nhể?”
Tôi không thích mọi người gọi Hạ Âu là đĩ, nhưng Hạ Âu đích thực là một điếm
bán thân nuôi miệng, mà tôi cũng không nói được đĩ và điếm và thì khác nhau ở
chỗ nào.
Tuy nhiên vẫn cứ không thích mọi người gọi thế. Tôi chưa từng phân tích lý
do.
Hạ Âu năm nay mười chín, Hạ Âu rất xinh đẹp. Cô gái xinh đẹp Hạ Âu là một con
đĩ, không thích cười không nhiều lời. Mặt cô luôn tràn đầy một nỗi thanh tân. Đó
là nguyên nhân vì sao thằng bạn tốt của tôi Đại Bản toàn bảo Hạ Âu nom như là gái trinh.
Có thể nói Hạ Âu là một con đĩ không có trách nhiệm với công việc, cụ thể ở
chỗ, cô vĩnh viễn không bao giờ rên rỉ trên giường.
Gái giang hồ tiếng rên dâm dật,
âm thanh lúc cao thất thanh lúc hổn hển đứt đoạn, kích thích và triền miên. Hạ
Âu khi lên giường toàn cắn chặt môi, chịu đựng chứ không phát ra bất cứ âm thanh
nào.
Lần đầu tôi làm tình với Hạ Âu khi cô mới mười sáu. Khi tôi vừa đi vào cô ta,
sự biểu lộ đau đớn của cô làm tôi nhầm tưởng tôi đang hiếp dâm một trinh nữ,
không cầm lòng được tôi đã vỗ về an ủi cô. Khi đi được vào hoàn toàn rồi, mới
phát hiện mình bị lừa, tôi lẳng lặng và tức tối XXX cô ta một mẻ. Tắt đèn.
Tôi không thích thấy vẻ khổ sở của cô ta, tuy tôi cho rằng đó là cô ta giả
vờ.
Có lẽ là đau quá, cô ta nói nhỏ một câu:
“- Anh nhẹ chút đi !”
“- Không được ! ”
“- Vì sao?”
“- Vì em chỉ là một con đĩ !”
Sau này Hạ Âu không bao giờ thốt lên một lời lúc ở trên giường nữa. Hạ Âu vốn
đã ít lời, thành ra làm tôi trở nên như con yêu râu xanh đang yêu mê một con búp
bê bơm không khí vậy.
Tôi biết tôi không phải yêu râu xanh, Hạ Âu cũng biết điều đó.
Ngoài lúc lên giường, tôi đối xử với Hạ Âu có thể coi như là một quân tử,
tháng nào cũng đưa lương đều đặn, đúng ngày, không chậm không thiếu. mà cô ta
cũng có quyền tự do và không gian của riêng cô, tất nhiên lúc nào tôi có nhu cầu
thì cô phải có mặt.
Đôi khi, tôi cảm thấy Hạ Âu đâu phải thuộc hạng người làm đĩ, hoặc có thể cô
ta chỉ xấu trước mắt tôi, hoặc có thể
dáng vẻ cô ấy buộc cô ấy cố gắng làm ra vẻ ngây thơ - suốt ngày chỉ mặc quần bò,
buộc tóc đuôi gà. Cho dù vóc sắc cô có thể làm vẻ hấp dẫn của cô càng đàn bà
hơn.
Hạ Âu học đại học năm thứ hai. Ban ngày cô lên lớp bình thường, đêm về cô đến
nhà tôi.
Bạn bè thường hỏi, vì sao tôi không kiếm một cô bạn gái như thói thường mà lại đi
bao một con đĩ làm tình nhân? Ha ha, tôi nghĩ có khi những con đàn bà miệng leo
lẻo ái ái ân ân nói yêu tôi, có khi đâu đã chắc gì được như Hạ Âu, em đã nói rõ
rồi, em cần tiền.
Trong khi Hạ Âu câu đầu tiên nói với tôi là: “Thưa ông, em có thể ngủ với ông
không?” Ha, nói trắng phớ luôn!
Đó là 4 năm trước, hôm đó tôi với vài người đồng nghiệp đi tiêu khiển ở một
quán bar tên là Yêu Lục. Hạ Âu quần bò, khoác ba lô kiểu học sinh bình thường,
đến trước mặt tôi, và đã nói với tôi câu nói đó.
Khi nói, cô ấy nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
“- Cái gì?”
Tôi tưởng tôi nghe nhầm, cho dù lúc đó quán bar đang bật nhạc
đồng quê nhè nhẹ.
“- Em… em có thể ngủ với ông.”
Cô ta nhắc lại, âm sắc kiên định hơn mọi tưởng tượng.
Mấy thằng bạn giời đánh, thường ngày vẫn sợ gầm trời không ai biết làm loạn,
bắt đầu ồn ào lên, tới tấp chỉ trích Hạ Âu đáng lẽ nên ngủ với một người một
đêm, thậm chí có người bắt đầu vuốt lên mặt cô, xoa ngực cô.
Hạ Âu sợ hãi, song không bỏ đi, không né tránh, cứ nhìn tôi thôi.
“- Cô bao nhiêu tuổi rồi? Cô vị thành niên à?”
Nhìn cái thân hình nhỏ bé phát dục chưa lấy gì làm đầy đủ của cô, tôi không
khỏi nghi ngờ. Nhưng đôi mắt của cô quá đẹp, màu da trắng thấm từ trong ra vẻ
ngoài mang một vẻ cuốn hút khó tưởng tượng nổi.
Khi lớn hết, hẳn có lẽ cô ta sẽ là một vai ra trò đây!
“- Tôi đã 16!”
Cô ta nói khẽ.
“- Bé thế thôi á? Cô làm nghề gì?”
Xem ra cô ấy có vẻ không thể làm nổi cái nghề làm đĩ!
“-… Làm đĩ ”
Nói câu này, cô tỏ rõ vẻ rúm ró.
” - Cô cần tiền à? Tuổi còn bé thế này mà không chịu học hành”
Chút lý trí còn tồn tại trong tôi đã lên giọng giáo huấn cô, vả chăng tôi
muốn nói thêm vài câu mà. Nhưng khi nhìn vào đôi đồng tử nông và trơ, tôi thấy
tôi đã nhầm tưởng mình thông minh, cái nhìn kia bình thản, tự nhiên, như hỏi ý
kiến người lãnh đạo một vấn đề gì đó.
Sau đó tôi mang cô ta về nhà, nhưng không giữ cô lại qua đêm. Làm xong chuyện kia, cho cô ta năm
trăm tệ, thả cô ta đi.
Tôi thừa nhận tối đó khi tôi gọi cô ta đi, ánh mắt lưu luyến của cô ta làm
tôi hơi có ý tiếc, nhưng tôi vẫn lạnh lùng đóng sập cửa chính, dặn chính
mình:
“Cô ta chỉ là một con đĩ” để an ủi nỗi ân hận cứ day dứt mãi trong tôi.
Một con điếm kỳ dị. Tôi cười đau khổ với tôi, trần đời này cái chó gì cũng có
đủ rồi, gặp càng nhiều, thì thành thục càng nhanh thôi mà.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
huy3nkut3
TreLon
TreLon
avatar

Tổng số bài gửi : 163
Points : 327
Reputation : 0
Join date : 12/05/2009
Age : 25
Đến từ : Hà đông

Bài gửiTiêu đề: Re: Xin lỗi, em chỉ là con đĩ!   Mon May 25, 2009 12:40 pm

Nhưng tôi không thể ngờ rằng, trong hai năm sau, tôi gặp lại cô ấy, và hứa,
bao nuôi cô ấy 2 năm, hai năm đó nếu cần thì ở luôn tại nhà tôi, mỗi tháng tôi
cho cô ấy hai nghìn tệ.
Lần sau tôi gặp lại Hạ Âu, là mùa hè hai năm sau. Khi đó tôi vừa chia tay
người yêu, tôi cảm thấy những gì mà người phụ nữ cần thì tôi vĩnh viễn chẳng bao
giờ có thể trao. Ví dụ như thời gian, ví dụ như hôn nhân. Sau khi chia tay có một thời gian rất ngơ ngác, tôi biết
đó là nỗi trống trải.
Lái xe chạy vô định trong thành phố, nghĩ ngợi lung tung. Tôi nghĩ tôi, mặt
mũi sáng sủa, nhưng nhìn thật sâu vào thì con người tôi cũng chỉ là một người
nghèo trong một xó xỉnh của thành thị. Và tôi giống hệt như mọi thanh niên thành
đạt ở thành thị, nghèo đến mức chỉ còn lại mỗi tiền bạc, và đầy những lý do hận
đời chất chứa trong lòng.
Mùa hè năm đó thực sự oi ả, tôi bật máy lạnh, để quên được cái không khí nồng
nực ngoài cửa kính xe. Khi xe tôi lướt qua cổng trường Đại học C., tôi bắt gặp
Hạ Âu. Khi tôi nhận ra cô nàng, lặng lẽ, xe dừng bên cạnh người.
Tôi đã hiểu vì sao cô em mang tên Hạ Âu, khi cô ấy đứng dưới ánh mặt trời,
nghiêng gương mặt bị nắng chiếu hồng, đứng yên ở phía ấy, hoàn toàn giống như
một làn gió thanh tân giữa trưa nồng. Tất nhiên là lúc đó tôi còn chưa biết tên
cô ta.
Tóc đã dài hơn xưa chút, mặt không khác, thân thể đầy đặn hơn vài phần, đường
nét hấp dẫn song dáng người vẫn thanh mảnh như xưa. Tôi phát hiện ra suốt hai
năm nay, tôi luôn khao khát đôi mắt kia, đôi mắt vô tình liếc tôi một lần, vẫn
là sức cuốn hút ma muội và trong trắng ấy.
Con đĩ này biết chăm chút cho phong cách, khí chất, ít ra chả ai nhìn ra cô
nàng làm cái nghề gì.
Sau độ mười phút, một người đàn ông trung niên đi tới, nhét cho cô ta tập
tiền, rồi đi, thậm chí chả buồn nói bye!
Tôi xuống xe đi về phía cô em:
- Hi, em gái, hy vọng em còn nhớ ra
tôi.
Tôi ác ý nghiến hai chữ “em gái” một cách vừa tàn nhẫn vừa rõ rành.
Cô em vừa nhìn tôi đã nhận ra ngay:
- Ông à? - rồi cô em định đi.
Nhưng tôi gọi cô ta lại.
- Em đang làm gì? - Tôi hỏi thừa câu này, vì tôi thấy cô em đang đi vào cổng
trường Đại học C.
- Làm đĩ !
Em đáp, có vẻ đã bất cần hơn so với hai năm trước.
Tôi cảm giác tôi hơi nổi giận vô lý:
- Mẹ bố mày, mày làm đĩ cái gì? Tao còn chưa gặp con đĩ nào vừa xấu vừa mất dạy như loại
mày!
Cô nàng rõ ràng khựng lại một chút, rồi nàng cười. Đáng phải nhắc là, Hạ Âu
rất ít cười, nhưng khi nàng cười, như bông bồ công anh bị gió thổi tan, sẽ bay
tới khắp nơi nơi.
- Thế thì tôi là một con đĩ không yêu nghề. Còn gì nữa không? Tôi phải vào
trường đây.
- Gượm đã, thế… người đàn ông lúc nãy là ai? - Hỏi xong tôi thấy mình ngu
quá.
- Sao anh không nghĩ đấy là bố tôi? - Cô nàng nói, mặt thản nhiên lạnh lùng.
Vậy mà tôi tưởng nàng cười giễu - chứ tôi tưởng đĩ là phải thế nào nữa đây?
- Cô tên là gì
- Hạ Âu.
- Ờ, Hạ Âu. - Tôi ngẫm nghĩ giây lát - Giai của cô cho cô bao nhiêu tiền?
- Ông ta không phải giai, ông ta chỉ như là chủ nhà. Lúc nãy ông ta cho tôi
hai nghìn.
Tôi tuyệt vọng đến tận cùng, liệu ai tưởng tượng được, một thiếu nữ xinh đẹp
như một đoá hoa, đứng dưới nắng sáng, dáng vóc thanh nhã và thuần khiết trong
chiếc áo sơ mi và quần Jean, lại có thể thản nhiên hình dung việc trao đổi dục
vọng xác thịt và tiền bạc với một người đàn ông, tự nhiên như thể chỉ khen: “Em
hôm nay nhìn thấy một chiếc váy rất đẹp!”
Tôi thực ra lại khao khát cô nàng chỉ sống và nghĩ đúng với lứa tuổi thanh
xuân của nàng.
- Tôi sẽ bao cô! - Câu này không phải một lời chót lưỡi tôi thốt, mà kỳ cục
sao, âm điệu và gương mặt tôi khi đó có lẽ đã đầy chờ mong.
- Tốt thôi. - Cô ta nói, mặt lạnh te.
Sau đó cô ấy thuộc về tôi, trong thời gian là hai năm.
Nhưng chỉ vài hôm sau, tôi phát hiện tôi đã mang về một con sextoy bơm không
khí không biết rên rỉ trên giường, mà thật như một con câm chỉ biết cắm mặt nấu
cơm, pha trà.
Mỗi chiều tan sở, về là thấy Hạ Âu bò ra bàn đờ đẫn, lặng lẽ cắm ánh mắt vào
bát thức ăn trên bàn, không hiểu đang ngẫm nghĩ cái gì, cũng không biết có vui
thích gì không. Tôi phải to giọng nhắc:
- Này, tôi về mà ngay cả đôi dép cô cũng không thèm nhấc hộ tôi sao?
Thế là cô nàng mới vội vã đi tìm cho tôi đôi dép lê.
Hạ Âu là một cô gái ngoan, kêu thức ăn nhạt bèn
đi bỏ muối; than mệt mỏi sẽ đấm lưng cho tôi. Nhưng có điều cô không thốt một
lời. Cái “ưu điểm” không thốt ra âm thanh của cô cũng được biểu lộ ra trên
giường, đấy là nơi duy nhất mà tôi mãi vẫn không thể chịu đựng được cũng như là
nơi duy nhất cô bướng bỉnh.
- Hạ Âu, em đừng cắn môi nữa, ngoan nào, thả lỏng cơ thể nào! - Tôi dẫn
dụ.
- …..
Vẫn không nói, mặt trơ bì. Cô thường làm cho tôi tụt hứng, chỉ thiếu điều bị
liệt dương.
Có lúc công việc bận rộn, ngồi trước màn hình máy
tính
mãi đầu óc tôi quay cuồng, nhưng ngắm cô ấy một cái lòng tôi bình
yên lại. Khi tôi ở nhà, cô ấy như chú chim thanh tĩnh đậu nhẹ bên tôi, tôi đoán
cô ấy ngồi bên tôi là để chờ mắt tôi nhìn sang, bởi mỗi khi tôi nhìn cô ấy, cô
ấy đều lặng lẽ nhìn lại. Cái nhìn lướt từ đôi mắt đẹp lặng im của cô, không gợn
thoáng dục vọng nào, kỳ lạ sao làm tôi như đang ngắm bức tranh phong cảnh mà
lòng chùng xuống. Có lần tôi tưởng chúng tôi là đôi vợ chồng sau cưới đã mười
năm chung sống.
Nhưng tôi hiểu tôi không bao giờ thích cô ấy, chỉ vì cô ấy làm gái. Đối với cái nghề đĩ điếm,
tôi không khinh cũng chẳng tôn trọng. Tôi không phí chút cảm tình nào vào
nó.
Lần tôi thấy Hạ Âu cười nhiều nhất, đó là vào dịp sinh nhật cô.
Tối hôm trước tôi đang ngồi soạn văn bản trên máy tính, Hạ Âu rửa bát xong,
kéo ghế đến ngồi kề tôi.
Mấy hôm trước tôi mua cho cô cái váy trắng mặc ở nhà, đây là món quà đầu tiên
tôi tặng cô, khi cô ấy đón lấy cái váy tầm thường ấy, cô ấy đã cười, cô chỉ mỉm
miệng, nhưng mặt hân hoan. Rồi sau đó cô ấy liên tục mặc nó, như thể một bông
hoa gạo trắng bay lang thang trong căn phòng. Cô ấy trông có vẻ nữ tính hơn cả
lúc trước.
Thì tôi đã nói, cô ấy tiềm ẩn sự quyến rũ.
Khi đó cô đang mặc chiếc váy này, cô cách tôi một khoảng vừa đủ để tôi biết
mùi hương thơm phụ nữ trên cơ thể cô, thoáng qua. Tôi thấy tôi khó mà tập trung
làm việc được nữa, quay sang liếc cô một cái, vốn cái nhìn của tôi đầy trách
móc, bỗng dưng gặp đôi đồng tử long lanh cười.
Hạ Âu đang cười, tôi thốt nhiên cảm giác mùa xuân tràn ngập căn phòng, với cỏ
hoa lãng xao động.
Nỗi khó chịu tiêu tan hoàn toàn.
- Em cười à, Hạ Âu?
- Vâng. - Cô đáp, còn gật đầu thơ trẻ, vô cùng đáng yêu.
- He he, lạ thật đấy, nói xem nào, cái gì làm em vui?
- Từ ngày mai, em có thể kết hôn rồi! - Cô nói.
Ngày mai cô ấy có thể kết hôn? Nghĩa là sao? Hạ Âu quen thói lấp lửng.
- Mai em tròn 20. - Cô ấy đáp nhẹ, cười, tôi lại có thể cảm thấy cái cười
hiếm hoi rung động lòng người. Không muốn nói tiếp lời của cô, vì, bạn sẽ muốn
cưới một con đĩ hai mươi sao?
- Ờ, à, tốt đấy, lớn rồi còn gì. Hạ Âu, nói xem, thích quà gì nào.
Phụ nữ bảo bạn về sinh nhật, lại với mắt nhìn chờ mong thế kia, hẳn đều có
hàm ý về điều đó. Hạ Âu là người phụ nữ thực tế và không vòng vo.
- Em đòi, thì anh sẽ cho chứ?
Tôi kinh ngạc nhìn người phụ nữ đang nghi ngờ kia, đôi đồng tử như thuỷ tinh
nhìn tôi với cái nhìn trong veo của con trẻ.
- Không, phải xem em đòi gì. Bởi tôi rốt cuộc cũng chỉ là một người làm thuê
cho người khác. Không thể cho em nào nhà nào xe v.v… - Tôi ngẫm nghĩ, kết hợp
với lời nói trước đó của cô ấy, thấy rất đáng cười, lẽ nào cô ấy đòi tôi cuới? -
Tất nhiên, tôi càng không thể hứa hẹn với em những gì xa xôi hơn thế…
- Em
muốn ngày mai anh đi cùng em gặp một người, với tư cách là bạn trai em. - Cô ấy
nói rành rọt.
Tôi đang suy xét, nghĩ mãi không hiểu cô ấy định làm gì. Với tôi, cô ấy là
người phụ nữ khó hiểu nhất.
- Ngày mai vừa vặn anh cũng không phải đi làm!
Tính hết rồi, xem ra cô ấy đã chuẩn bị từ lâu rồi. Tôi nhìn cô đề phòng:
- Đi gặp ai?
- Mẹ em!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Xin lỗi, em chỉ là con đĩ!
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
WeAreOne :: cả lớp A4 :)) :: của con gái A4:D-
Chuyển đến